• Wed. May 25th, 2022

    Tin Giải Trí

    Trang thông tin mới nhất 24/24

    Top Tags

    Bất ngờ với Âm thanh của Lê Kiên Thành

    Byadmin

    Mar 9, 2022
    bat ngo voi am thanh cua le kien thanh
    Bất ngờ với Âm thanh của Lê Kiên Thành - Ảnh 1.

    Truyện Âm thanh của Lê Kiên Thành in trong tạp chí Nhà văn & Cuộc sống – Ảnh: N.K.P.

    Bất ngờ trước hết là tác giả. Thấy ảnh tác giả gắn phù hiệu không quân, tôi đã yên chí đây là một cây bút mới, kiểu như Bình Ca (tác giả truyện Quân khu Nam Đồng) và tình cờ trùng tên với một nhân vật có xuất thân đặc biệt (con trai của cố Tổng bí thư Lê Duẩn), từng viết những bài chính luận thẳng thắn về hiện tình nóng bỏng của đất nước. 

    Thế nhưng hỏi tòa soạn tạp chí thì té ra “hai trong một”, đúng hơn là “ba trong một” – vì Lê Kiên Thành còn là một doanh nhân thành đạt!

    Bất ngờ nữa là đọc vài chương đầu, cứ nghĩ đây là một truyện tình yêu học trò dễ thương – Nam và Thu học cùng lớp, thầm yêu, rồi Nam thất vọng khi biết anh Dũng “đẹp trai – học giỏi – con…cán bộ rất to”, học trên hai lớp yêu Thu…; nhưng đến phần sau của truyện, bạn đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi tác giả mở không gian lên tận vùng dân tộc Cao Bằng và trại dạy các em khuyết tật câm điếc… 

    Bất ngờ và xúc động đến rơi nước mắt, trước tình cảm thật đẹp của Thu và cả Nam khi biết tin Dũng hy sinh lúc lái máy bay thử nghiệm; dù biết đây là “hư cấu”, cũng như việc bà Mế Cao Bằng tặng Thu chiếc vòng cổ có phép lạ cứu người và chuyện Thu mù cả hai mắt sau khi cứu được bao em nhỏ câm và khiếm thị…

    Định không viết chi nhiều với một truyện vừa của cây bút mới, nhưng có điều tôi muốn nói thêm, sau khi đọc lời giới thiệu của tòa soạn (có lẽ do ấn tượng “bất ngờ” về xuất thân đặc biệt của tác giả?) nên đã nhấn mạnh “thế hệ con cái của lớp người đã mang trọn vẹn đời cống hiến cho đất nước […] giữ gìn được phẩm giá, truyền thống, để không xấu hổ với cha anh họ”. 

    Thực ra, ấn tượng sâu đậm đọng lại trong độc giả, theo tôi, là vẻ đẹp và sức mạnh kỳ diệu của nghệ thuật song hành cùng con người trong trắng, thánh thiện như Thu. 

    Và ở đời, muốn “được” thường phải “mất”; cũng như mỗi chiến công đều phải trả giá!… Hình như đây cũng là thông điệp quan trọng nhất mà tác giả gửi gắm. Chính là Thu, đã tiết lộ với Nam lời Mế dặn khi trao truyền chiếc vòng cổ có thể cứu người nhưng “sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của mình. Và, mình phải trong trắng thì điều đó mới linh nghiệm”.

    Các em bé câm bỗng thốt lên gọi “Mẹ”, các em mù bỗng nhận biết thế giới xung quanh, đâu chỉ nhờ chiếc vòng đá kỳ bí lóe ánh sáng xanh, mà trước đó phải cùng lặng yên, thành kính như một nghi lễ, để nghe tiếng hát kỳ diệu của Thu từng thu hết “hồn vía” bao bạn bè, bà con dân tộc cho đến các chiến sĩ biên phòng… 

    Hình ảnh Thu không ngại ngần dốc hết sinh lực đến mù mắt để đem lại ánh sáng cho đàn em khiếm thị gợi chúng ta nghĩ đến ngọn lửa Đan cô – chàng trai đem trái tim mình làm ngọn đuốc soi đường cho đoàn người vượt qua đêm tối trong truyện của văn hào M. Gorki.

    Là một cây bút mới, nhưng Lê Kiên Thành tỏ ra khá cao tay trong cấu trúc và cả trong sự chừng mực cần thiết khi miêu tả; như trong đêm sấm sét kinh người ở Cao Bằng, khi Thu quá sợ phải chạy sang phòng Nam, chui vào chăn ôm riết lấy người bạn trai… 

    Và từ đầu truyện, rồi nhiều đoạn tiếp theo như “điệp khúc”, tác giả đã dành những dòng chữ đẹp nhất miêu tả giọng hát như trời cho của Thu với những ca khúc được bao thế hệ truyền tụng cùng bức tranh Nam vẽ đôi mắt Thu với biết bao tâm huyết.

    Một truyện vừa của cây bút mới có chi mà phải dài dòng. Chẳng phải vì xuất thân đặc biệt của tác giả; mà tôi vốn có cái thú muốn thử ngòi bút “tay trái” – nói vui thì có thể gọi là “phê bình ngoại hạng”, khi được bình luận những tác phẩm mới – tác giả mới như đã từng với Nguyễn Thế Quang khi anh công bố tiểu thuyết Nguyễn DuThông reo Ngàn Hống, với cô giáo Nguyễn Hải Yến khi tập truyện Quán Thủy thần Hoa gạo đáy hồ vừa in xong, với bà lão Xuân Phượng khi “hồi ký Gánh gánh… gồng gồng chưa được trao giải…

    Được biết Lê Kiên Thành còn có những truyện khác nữa… Không biết đã có nhà xuất bản nào nghĩ tới chưa?…