• Tue. Dec 27th, 2022

Tin Giải Trí

Trang thông tin mới nhất 24/24

Top Tags

Hai năm chăm chồng vượt cửa tử

Byadmin

Nov 29, 2022

Đăk NôngChị Huệ cầm bát cơm chưa kịp đút, anh chồng đột nhiên vung tay hất đổ, giãy giụa rồi đạp cô ngã lộn nhào xuống đất.

Trong căn nhà cấp 4 ở xã Tiến Thành, huyện Đăk R’lâp, anh Hoàng Văn Lợi (40 tuổi) được vợ đặt ngồi trên xe lăn nhưng vẫn cứ quấy như một đứa trẻ. Chị Hoàng Thị Huệ (36 tuổi) rướn mình, dùng hết sức ôm chặt, xốc chồng lên vai, di chuyển từng bước lên giường. Đỡ anh nằm xuống, chị thở phào, đắp chăn cho chồng rồi quay qua dọn mảnh vỡ của bát cơm vừa bị vỡ.

“Anh bị chấn thương sọ não dẫn đến bại liệt, nhận thức lúc có lúc không. Hai năm qua tôi đã quen dần với chuyện này”, chị Huệ rón rén lấy bát cơm mới cố gắng dỗ dành chồng ăn, kể lại.





Sau khi đón con đi học về, Hoàng Thị Huệ lại quay sang đút cơm cho chồng tối ngày 17/11 tại ngôi nhà cấp 4 ở xã Tiến Thành, huyện Đăk Rlâp, tỉnh Đắk Nông. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Chị Hoàng Thị Huệ đút cơm cho chồng tối 17/11 tại nhà ở xã Tiến Thành, huyện Đăk R’lâp, tỉnh Đắk Nông. Ảnh: Minh Tâm

Vợ chồng chị quen nhau qua một người bạn từ năm 2009, khi cả hai đang làm việc tại Bình Dương. Anh Lợi là mối tình đầu của cô gái quê Nghệ An. “Gặp anh đúng một lần, thấy hiền lành, lại là đồng hương nên mình đồng ý luôn”, Huệ nói.

Cũng trong năm đó, hai người đón tin vui khi chị Huệ mang thai bé đầu tiên. Nhưng niềm vui chỉ kéo dài được 20 tuần rồi người vợ bị sảy thai. Kể từ đó, sức khỏe Huệ bắt đầu yếu dần, kinh tế chủ yếu phụ thuộc vào chồng. Một năm sau cặp vợ chồng đón con trai đầu lòng. Năm 2015, Huệ xảy thai lần thứ hai.

“Tôi suy sụp khi mất hai đứa con chưa kịp ra đời. Hai năm sau, tôi sinh thêm một bé gái, khi đó nỗi đau cũ mới nguôi ngoai”, Huệ giọng run run kể.

Cứ ngỡ cả nhà bốn người sẽ sống bình yên, nhưng tai họa ập đến vào một buổi tối năm 2020. Hôm đó, chị Huệ đang bận bán hàng nên nhờ chồng đi đón con học thêm về, cách nhà 4 km. Chồng vừa ra khỏi nhà được 5 phút, chị nhận tin báo anh bị tai nạn giao thông. Người vợ chạy ra đến hiện trường thấy anh Lợi đã bất tỉnh. “Tôi nghe mọi người nói anh tự té nhưng không nghĩ tự té lại nặng như thế”, chị kể.

Anh Lợi được đưa xuống bệnh viện tỉnh Đắk Nông. Tại đây, các bác sĩ cho hay chấn thương của anh quá nặng nên chị Huệ phải chuyển chồng xuống bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM) ngay trong đêm. Khi ấy nhiều người bảo chị đưa chồng về nhà vì nghĩ “nặng quá rồi, không thể sống nổi”. Huệ vẫn kiên quyết: “Còn nước còn tát, tôi không thể để anh chết như thế”.

Tại Chợ Rẫy, bác sĩ cho biết anh Lợi bị chấn thương sọ não. Chuỗi ngày đồng hành cùng chồng vượt cửa tử của chị Huệ bắt đầu.

Anh Lợi phải thở máy trong tình trạng hôn mê sâu và không có dấu hiệu tỉnh lại. Dù vậy, ngày ngày cô vợ vẫn ngồi tâm sự cùng anh, kể anh nghe chuyện của các con, động viên chồng phải sống vì gia đình. “Tôi cứ như người điên ngồi trước anh nói chuyện một mình. Ai cũng bảo chồng mình bị teo hết rồi, chỉ có chết thôi, ở đây có mà hết tiền. Tôi khóc nhưng vẫn quả quyết phải mang bố về cho hai con”, chị Huệ nhớ lại.

Trải qua 19 ngày ở Chợ Rẫy, bác sĩ khuyên đưa chồng về bệnh viện ở quê nhưng chị xin cho anh được ở lại với hy vọng anh sẽ phục hồi. Ngày thứ 20, chị Huệ xin chuyển chồng sang Bệnh viện Phục hồi chức năng (quận 8) dù anh vẫn trong tình trạng hôn mê. Hai tháng sau, anh Lợi lần đầu tiên mở mắt nhưng mất hoàn toàn ý thức, như một đứa trẻ.

Cứ mỗi lần nhìn chồng nằm bất động, không nói cũng chẳng cười, nước mắt Huệ lại chảy dài. Chị nghĩ, mình khổ một, anh khổ mười, con cái càng khổ vì không có được người bố bình thường.

Ở nhà hai con nhỏ đang tuổi đến trường, mẹ chồng Huệ phải đi nhặt ve chai lo miếng ăn mỗi ngày cho cháu. Trong viện, Huệ sống nhờ cơm từ thiện, nhờ mạnh thường quân hỗ trợ để có tiền lo viện phí duy trì sự sống cho chồng.

“Tuy không nói được nhưng mỗi lần nhìn vợ xoa bóp, nước mắt anh cứ chảy dài. Tôi biết là anh cũng đang rất lo cho mình. Đêm nào tôi cũng nằm cầu nguyện mong anh được sống”, chị nói.

Sau 6 tháng nằm viện, bác sĩ một lần nữa khuyên chị đưa chồng về nhà vì dịch Covid-19 bùng phát mạnh tại TP HCM. Ngày anh Lợi về nhà, hai con nhìn thấy bố là sợ. “Con nít quanh xóm nhìn anh bảo là ông kẹ, sợ lắm. Hàng xóm nói ra nói vào cứ bảo anh về chỉ nằm chờ chết”, chị nhớ lại. Người ta khuyên chị buông xuôi, nhưng Huệ nhất quyết không bỏ chồng.

Những ngày ở nhà, không ai có thể chăm anh được ngoài vợ. Nhiều lần bà Phương, mẹ ruột anh Lợi thương con dâu vào chăm phụ nhưng cứ thấy bà là anh ném đồ, vung tay đánh.

“Nhìn đứa con mình nuôi trưởng thành, giờ ngay cả mẹ ruột cũng không nhận ra, không gì đau xót bằng. Cực nhất là cháu Huệ, một tay lo hết cho chồng, thấy tội con mà tôi không biết làm sao”, bà Phương, 64 tuổi, nói.

Anh Đậu Đức Trường, hàng xóm gần chục năm của gia đình cho biết, anh Lợi bị tai nạn đến nay đã tròn hai năm. Anh kể, mỗi lần chồng Huệ lên cơn, mất ý thức và phát điên là đập phá, nhiều lần đánh vợ, đánh mẹ, đánh con. “Trước anh hiền bao nhiêu sau khi tai nạn anh dữ bấy nhiêu. Mọi người cứ nghĩ là anh không qua khỏi, may có vợ ở bên cạnh chăm sóc, không bỏ anh ngày nào”, người đàn ông 39 tuổi, nói.

Những ngày anh Lợi nằm viện, anh Trần Xuân Nam, trưởng xóm cùng mấy anh em vận động bà con, mỗi người góp một chút giúp chị Huệ lo cho chồng. “Hay tin anh Lợi bị nặng ai cũng sốc. Nếu không có cô Huệ tôi nghĩ chắc anh cũng không thể sống đến giờ này. Đôi ba hôm chúng tôi cũng lui tới động viên vợ chồng họ vượt qua khó khăn này”, anh Nam chia sẻ.

Hai năm nay, Lợi nằm một chỗ, không thể tự đi lại, vệ sinh cá nhân được. Đôi chân anh teo dần, tê nhức do máu không lưu thông. Đêm nào Huệ cũng nằm bóp chân cho chồng, xoa dịu cơn đau, thủ thỉ động viên chồng với niềm tin anh sẽ khỏe lại.





Cô bé gái thứ hai của Huệ rất thương bố. Chiều 27/11, sau khi đi học về là em phụ mẹ đút cơm cho bố. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Cô bé gái thứ hai phụ mẹ đút cơm cho bố, chiều 27/11. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Huệ kể, hai đứa con rất thương bố. Gần đây anh Lợi khỏe hơn nhiều, đỡ quậy phá nên các con thay chị đút cơm cho bố. Mỗi lần như thế, đứa con gái nhỏ lại thủ thỉ: “Con ngồi ăn cơm cùng bố rất hạnh phúc, con bắn tim cho bố… bố giỏi lắm á…”. Không mở lời được nhưng Lợi hiểu ý con gái và bật cười.

Có lần con gái cầm ly nước cho bố, anh Lợi không biết gì cứ quơ tay hất đổ và đẩy con té xuống giường. Cô con gái 5 tuổi khóc nhưng lát sau lại lên giường nằm cùng bố. Cô bé an ủi: “Con tha lỗi cho bố rồi, bố đừng khóc nữa. Bữa sau bố đừng có hất nước đổ và làm con bị té nữa nhá… bố phải ngoan là được…”

“Những lần nhìn hai bố con như thế tôi cứ vừa khóc vừa cười vì thương con hiểu chuyện”, chị Huệ nói.


Hai năm chăm chồng vượt cửa tử


Con gái 5 tuổi ngồi nói chuyện và động viên anh Lợi. Video: Gia đình cung cấp

Mỗi sáng, chị Huệ dậy từ 5h, đỡ chồng đi vệ sinh, chuẩn bị cho con ăn sáng và đưa đi học rồi lại hớt hải trở về đút cơm cho chồng. “Hôm nào anh ngoan thì mình đỡ khổ, anh mà quấy thì mất cả buổi để dỗ dành”, chị kể.

Đôi lúc, hàng xóm to nhỏ chuyện Lợi nằm liệt, tưởng anh không hiểu nhưng nằm trên giường, anh đều nghe thấy, rồi tự nhiên nước mắt chảy dài. “Lúc tỉnh, có lần anh giục mình đi lấy chồng khác, người ta nuôi chứ anh không đi làm được, tội em. Lần khác anh lại bảo, khi nào vợ không chăm được chồng nữa thì mua thuốc độc về để chồng chết, chứ không có vợ anh cũng không muốn sống”, Huệ tâm sự.


Hai năm chăm chồng vượt cửa tử


Anh Lợi giục vợ đi lấy chồng khác. Video: Gia đình cung cấp

Thời gian này, hết tiền đi bệnh viện ở TP HCM, chị Huệ đưa chồng đi điều trị đông y ở tỉnh, mỗi tháng tốn 5 triệu đồng tiền thuốc. Một tuần nữa, mẹ chồng phải về quê Nghệ An, chị sẽ một mình tự lo hết mọi việc. “Cực lại thêm cực, chỉ mong anh ngoan là tôi mừng”, chị nói.

Hai năm qua, người phụ nữ này đã dần quên việc được chồng chở đi chơi, được tặng hoa vào những ngày đặc biệt. Chị kể, có hôm giọng anh Lợi ú ớ, chữ được chữ mất bảo ngày sinh nhật sẽ mua hoa tặng vợ. Huệ ôm chồng thủ thỉ: “Em không cần hoa nữa, em chỉ cần anh khỏe thôi”.

Anh Lợi không nói gì, đôi mắt nhắm lại, mặt buồn bã.

Minh Tâm