• Tue. Nov 29th, 2022

Tin Giải Trí

Trang thông tin mới nhất 24/24

Top Tags

Hành trình lập nên ‘kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân

Byadmin

Oct 30, 2022

Nghị lực của hai ông cháu

Được thầy cô dẫn đến lớp Trung đang học, chúng tôi ấn tượng lẫn khâm phục trước tinh thần hiếu học của em. Em ngồi bàn đầu, chiếc bàn được nhà trường đóng riêng để tiện viết chữ bằng chân.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 1
Trung với một góc bàn do trường đóng để phù hợp cho em viết chữ bằng chân

Trong tiết học, Trung hăng hái giơ chân phát biểu (em không giơ tay được – PV), tham gia đóng góp ý kiến, cần mẫn nắn nót từng con chữ theo bài giảng của thầy. Chính tinh thần vượt khó của em làm cho thầy cô, bạn bè đều quý mến. Tuy học lực ở mức trung bình khá nhưng Trung luôn rất siêng năng, chịu khó. Mọi hoạt động tập thể em đều tham gia và nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của các thầy cô giáo cũng như các bạn trong lớp.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 2
Học lực tuy trung bình khá nhưng em rất siêng năng và cố gắng trong học tập

Tiếng trống trường tan học vừa vang lên, ngoài trời mưa rơi rả rích. Trung dùng chân cất tập sách vào ba lô, chân kẹp nón kết đội lên đầu, dõi mắt ra ngoài cửa sổ đã thấy ông ngoại Trần Công Quyến (57 tuổi) mặc áo mưa đứng chờ bên ngoài.

Đón cháu trong cơn mưa nặng hạt, ông Quyến đến tận cửa lớp, cởi chiếc áo mưa đang mặc choàng vào cho cháu… Suốt 10 năm qua, Trung luôn có ông ngoại đồng hành trên con đường học tập.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 3
Giơ chân phát biểu đóng góp ý kiến

Trung ở cùng ông bà ngoại. Nhà cách trường khoảng 2 km. Đó là căn nhà cũ kỹ, ẩm thấp. Gia đình thuộc diện khó khăn, không có ruộng đất sản xuất nên ông Quyến chạy xe ôm để trang trải cuộc sống. Ngoài Trung, vợ chồng ông còn chăm sóc cho người em ruột của Trung cũng bị khuyết tật, nằm một chỗ.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 4
Nắn nót viết từng con chữ theo bài giảng

Ông Quyến cho biết, Trung bị tật bẩm sinh. Lúc mới sinh ra, tay chân mềm nhũn, không thể cử động. Thương cháu thiệt thòi, ông tìm mọi cách chạy chữa để cháu có thể đi được bằng hai chân.

Từ bé, Trung đã phải trải qua nhiều đợt phẫu thuật chỉnh hình đau đớn. Chữa trị chân suốt 3 năm, bác sĩ phẫu thuật chuyển cơ để em có thể đi lại. Sau đó, suốt thời gian dài tập vật lý trị liệu, Trung dần lấy lại cảm giác của đôi chân.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 5
Ngồi đợi ông ngoại đến rước khi tan trường

“Để cháu đi được như ngày hôm nay là cả một quá trình. Ban đầu, tôi đeo máng rồi khích lệ nó đứng, mỗi lần 10 phút, tăng dần lên 15 phút. Đến khi đứng được 30 phút thì tôi tập đi, dùng khăn cột vào nách dẫn đi vòng vòng nhà. Lúc tập đi, nó bị té không biết bao lần, mặt mày phải may không biết bao nhiêu mũi, nhưng nó vẫn cố gắng. Đến lớp 4 – 5 thì nó đi vững. Đó là điều kỳ tích mà hai ông cháu làm được”, ông Quyến rưng rưng.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 6
Ông ngoại Trung ngày nào cũng đứng chờ đón em trước cửa lớp

Khi Trung còn nhỏ, sức khỏe ông Quyến còn tốt nên mỗi ngày bồng em đến tận lớp. Rồi Trung ngày một lớn, ông Quyến lại già đi, sức khỏe yếu dần nên chỉ có thể đưa đón tận cửa lớp rồi dìu cháu vào trong.

“Làm nghề chạy xe ôm, già rồi cũng đâu ai dám đi nhiều nữa. Dù bận bịu mưu sinh ra sao nhưng tôi luôn dõi theo thời khóa biểu của cháu để đến đón đúng giờ, không bao giờ để cháu phải chờ đợi. Tôi dành hết tình yêu thương để bù đắp lại tình thương mà đó giờ nó không được nhận từ cha mẹ nó”, ông Quyến ngậm ngùi.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 7
Ngoài trời mưa nặng hạt, ông khoác áo mưa để Trung không bị ướt

Nỗ lực vượt lên nghịch cảnh

Suốt 10 năm cắp sách đến trường là quãng thời gian đầy thử thách đối với cậu học trò nhỏ này, nhất là khi Trung phải tập viết chữ bằng chân.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 8
Trung cần mẫn tự học tại nhà

Sau 3 tháng rèn luyện, đôi chân em đã viết được chữ. Những con chữ tròn trịa dần dần hiện ra dù có lúc không thẳng hàng nhưng cũng khiến em vỡ òa hạnh phúc. Đến nay, em đã dùng chân để viết những nét chữ vừa nhanh, vừa đẹp, tự soạn tập vở, đút ăn, uống, sinh hoạt cá nhân… mà không cần sự hỗ trợ từ ông bà ngoại.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 9
Gia đình ông ngoại Trung thuộc diện khó khăn, em trai của Trung bị khuyết tật nằm một chỗ

“Em thích học, muốn học để sau này có thể lo được cho bản thân, các em và ông bà ngoại. Lúc đầu, em chưa quen nên khi kẹp viết vào ngón chân rất đau, bị phồng và chuột rút nên chữ viết nguệch ngoạc, không thẳng nét. Em vẫn cố gắng, đến hiện tại em đã viết thuần thục, tuy còn chậm”, Trung nói.

Trung cho biết, em cố gắng học để tốt nghiệp THPT. Em hy vọng sẽ xin được vào trường đào tạo cho người khuyết tật để công tác và truyền cảm hứng cho những người trẻ bị khuyết tật để vượt lên nghịch cảnh.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 10
Trung tự dùng chân để ăn cơm mà không cần ai trợ giúp

Em Bùi Quốc Thịnh, học lớp 10C11 Trường THPT Trung An, cho biết: “Em và các bạn trong lớp rất khâm phục nghị lực của Trung, bởi không vì khiếm khuyết bản thân mà từ bỏ, buông xuôi. Bạn học tốt, viết chữ bằng chân nhưng rất đẹp. Bạn học đều các môn, nhưng trội nhất là môn giáo dục kinh tế và pháp luật là học giỏi nhất lớp. Các bạn cũng thường hỗ trợ xách cặp và dìu Trung mỗi khi lên cầu thang để học tin học”.

Hành trình lập nên 'kỳ tích’ của cậu học trò nghèo viết chữ bằng chân - ảnh 11
Đôi chân thay thế đôi tay không cử động được

Thầy Lê Thái Toàn, giáo viên chủ nhiệm của Trung, cho biết: “Hoàn cảnh của Trung rất khó khăn. Cha mẹ ly dị, hai anh em Trung ở với ông bà ngoại từ nhỏ. Việc học rất khó khăn, phải có bàn đóng riêng và ngồi một mình mới viết bằng chân được. Học lực tuy ở mức trung bình khá nhưng em rất nỗ lực. Thầy cô luôn tạo mọi điều kiện cho em đi học tốt nhất. Trung chưa bao giờ chịu nghỉ học. Dù ốm đau, bệnh tật, em cũng đòi ông ngoại chở đi học; chỉ khi bệnh nhập viện, đi không nổi mới nghỉ”.

Tin liên quan