• Tue. Jul 5th, 2022

    Tin Giải Trí

    Trang thông tin mới nhất 24/24

    Top Tags

    Khẩu trang cho tâm trí

    Byadmin

    Aug 7, 2021
    khau trang cho tam tri
    logo default

    Những ngày ở nhà, lướt mạng nhiều hơn, tôi được mọi người chuyển cho nhiều “thông tin chống dịch”.

    Những bức ảnh, e-mails, các clip khuyên nhủ, tên các loại thuốc và lời chuyên gia phân tích về cách chữa Covid-19. Không ai biết các thông tin đó chính xác đến đâu.

    Tôi cũng nhận được những clip và bài viết lý giải về dịch bệnh, phỏng đoán về năng lượng thần kỳ, thông điệp chống vaccine, thông tin sai về lệnh phong tỏa, kêu gọi mua đồ tích trữ. Những bài phân tích về tình thế đang nguy với những lời hốt hoảng như “toang rồi”, cần phải mua máy thở kèm theo lời dặn “hãy chuyển tiếp cho người khác”.

    Có người đăng hình ảnh, các dòng tâm sự “kể tội” giãn cách, rằng bị tăng cân, bị bí bách, khó chịu vì tính xấu của người cùng nhà. Họ thở dài, bao giờ trở lại ngày xưa. Nói chung, chúng đem theo năng lượng tiêu cực, khiến tôi bối rối.

    Điều tra của Trung tâm Chống căm thù kỹ thuật số tại Mỹ hai tháng trước, sau khi theo dõi 59 triệu người trên mạng xã hội cho biết, có 73% nội dung sai về vaccine và 95% tin sai về dịch Covid-19. Tương tự nhiều nước, trên không gian mạng của chúng ta hôm nay có hai luồng suy nghĩ, tiêu cực và tích cực.

    Nhóm này chống phong tỏa, còn nhóm khác bảo cần, nhóm kêu gọi bình tĩnh tuân thủ ở yên một chỗ, nhóm khác thấy khó chịu. Người tuân thủ 5K trong khi vẫn có kẻ tụ tập đánh bạc, hút chích, hát karaoke và đánh trả cả công an, lực lượng chống dịch. Ta thấy có những trang cá nhân đã trở thành đấu trường của những tâm trí giận dữ.

    Tôi nhớ chuyện ngày chiến tranh, máy bay Mỹ đánh bom Hà Nội, Hải Phòng. Cha tôi khi đó là Đại tá chỉ huy trưởng Quân sự và Phòng không Thành phố Hải Phòng.

    Mỗi khi máy bay Mỹ đến, còi báo động rú lên, tất cả phải xuống hầm, khi có lệnh báo yên mới được lên. Có lúc phải chạy máy bay quá nhiều lần, mọi người đâm lờn, báo động cũng không xuống nữa. Nhiều người trốn, không chịu theo lệnh phải đi sơ tán như kiểu trốn phong tỏa hay cách ly bây giờ. Cha tôi phải lùng sục từng con hẻm trong xóm lao động để đưa dân đi sơ tán, có những người đã phản ứng.

    Cũng trong cảnh chạy máy bay rất mệt mỏi hồi đó, nhiều người nản không xuống hầm nữa. Một bác sỹ là cấp dưới của cha tôi rất tuân thủ, cứ báo động là chạy lên chạy xuống hầm liên tục. Nhiều người cười chê anh nhát. Họ còn ngồi trên nóc hầm xem đạn pháo, hoan hô rầm trời khi máy bay Mỹ bốc cháy, háo hức chỉ cho nhau chiếc dù của phi công Mỹ bung theo hướng gió dạt ra phía biển.

    Cho đến một lần, bom thả tơi bời, ai nấy chen nhau xuống hầm thì không thấy anh bác sỹ đâu. Sau tôi mới biết, do đang có bệnh nhân cần cấp cứu, anh quyết không bỏ bệnh nhân. “Khi đứng bên bệnh nhân, tôi không bao giờ sợ hãi, mặc cho xung quanh lửa cháy, người kêu la bỏ chạy”, anh nói.

    Tôi nể trọng anh quá. Không phải anh nhát hay cố tình khác người. Anh luôn gương mẫu trong tuân thủ quy định chung với thái độ tích cực. Còn khi làm nhiệm vụ, dù có thể cận kề cái chết cũng không run sợ.

    Hôm nay, tôi tự nhủ, mình cần học thái độ của bác sĩ ấy và cha tôi, nhìn vào cái chung để góp phần xây dựng thói quen tốt cho cộng đồng, nhưng khi cần sẽ can đảm, chỉ là không liều một cách ngu ngốc.

    Nói thì dễ, nhưng chỉ cái khẩu trang thôi – “trạm bảo vệ” đầu tiên, đơn giản – mà cả thế giới còn cãi nhau nát nước huống chi chống dịch. Người bạn nước ngoài bảo “đeo nó có vẻ như áp chế quyền tự do cá nhân”, con tôi ở nước ngoài hồi đầu dịch bảo “không ai đeo cả, mình đeo họ kỳ thị, nhìn mình như đứa bệnh”.

    Khi trò chuyện với bạn tôi, Trish Summerfield, cô bảo, ngoài khẩu trang chống giọt bắn, ta cần mang khẩu trang cho tâm trí để trang bị thái độ sống thiện chí và ngăn lây nhiễm cho người khác những suy nghĩ độc hại.

    Trish Summerfield là giáo viên người New Zealand dạy tư duy tích cực. Cô đã ở Việt Nam hơn 20 năm. Khi dịch Covid 19 lần thứ tư bùng phát tại TP HCM, cô vẫn ở lại chứ không về nước để sống bình thường mới khi quê nhà đã tiêm vaccine rộng rãi.

    Nguyên lý đơn giản thế này thôi: Mỗi suy nghĩ ta tạo ra trong tâm trí đều có những sóng rung động, ngay lập tức tạo ra hương thơm hay năng lượng xấu – tùy vào chất lượng suy nghĩ của ta. Nếu ta tạo ra sợ hãi, ưu phiền, giận dữ, oán trách người khác. Chính nó sẽ tạo áp lực lên cơ thể bạn trước, khiến tim đập nhanh, khó thở, bức bối, cáu giận. Rồi nó lan tỏa đến người xung quanh. Vì vậy, tâm trí ta nếu luôn nhìn nhận mặt tích cực của vấn đề hoặc hướng giải quyết thay vì đổ lỗi cũng sẽ lan tỏa sức mạnh tinh thần cho người khác. Từ suy nghĩ đúng, ta có hành động đúng.

    Những ngày này, nhiều người thức dậy mở xem ngay tin tức về dịch bệnh. Chiếc khẩu trang tôi đeo cho tâm trí mình hôm nay là: luôn tỉnh táo với mọi thông tin nạp vào để đừng hoảng sợ, đổ lỗi và giận dữ; ở nhà có trách nhiệm bằng cách tránh lời nói xấu xí, hành vi lan truyền năng lượng xấu.

    Nhìn lực lượng tuyến đầu, người tình nguyện, tôi thầm cảm ơn vì mình còn may mắn được ngồi đây gõ phím. Một cuộc chiến giữa thời bình, nhưng cũng khiến bao người kiệt sức và mất người thân. Sức người trong “tuyến đầu” thì có hạn, ở tuyến sau là chúng ta, nếu không giúp được vẫn có thể ở yên bằng tích cực và biết ơn. Một người lơ là, vạn người khổ cực. Khẩu trang cho tâm trí cũng là một loại thái độ sống bảo vệ ta và mọi người.

    Sau này, hết chiến tranh, cha tôi mất, đám tang lớn với nhiều đoàn đến viếng. Tận khuya, một đoàn của dân xóm nghèo mới xin vào từ biệt ông. Họ nói rằng, hồi xưa, họ trốn sơ tán và bị cha tôi vào “bắt đi”, đêm đó máy bay Mỹ san bằng cả xóm, “nếu không có ông thì chúng tôi chết cả rồi”.

    Dù đã mất, cha vẫn dạy tôi rằng, trong cuộc chiến nào, lùi lại trước đám đông để nhìn ra điều tốt cho mình và mọi người, từ đó hành động vì cái chung là một thứ lương tri.

    Nguyễn Thị Ngọc Hải