• Wed. Aug 10th, 2022

Tin Giải Trí

Trang thông tin mới nhất 24/24

Top Tags

Nữ giảng viên quân đội tìm ‘chiếc áo giáp’

Byadmin

Dec 13, 2021

Quân đội dạy em mạnh mẽ, trẻ thơ dạy em dịu dàng.

Cái lạnh của mùa đông không thể ngăn được những con tim rộn ràng. Từng đọc nhiều bài chia sẻ trên mục này, hôm nay em mới mạnh dạn gửi bài lên đây, hy vọng sẽ là khởi đầu cho duyên phận giữa hai ta.

Em tuổi ngựa, là giảng viên của một trường trong quân đội. Ngoài giờ dạy ở trường, em còn dạy thêm nên cuộc sống khá ổn định. Em sống và làm việc tại Hà Nội, vừa là giáo viên, vừa là bộ đội, trong em như có hai con người rất khác nhau. Chắc anh sẽ rất bất ngờ khi thấy em nếu chúng ta có cơ hội gặp mặt. Em là cô gái nhỏ bé, gương mặt khá baby với đôi mắt đen to tròn và má lúm đồng tiền. Nhìn ở ngoài, hầu như không ai đoán trúng tuổi thật của em. Khi đeo ba lô, có người vẫn tưởng em còn đi học. Nếu không mặc quân phục, không ai nghĩ em là quân nhân. Môi trường quân đội dạy em rất nhiều thứ. Tuy là nữ giới nhưng em được huấn luyện để bắn súng, rèn luyện thể lực đầy đủ, đặc biệt là tinh thần không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Bàn tay biết viết bảng, biết cầm súng cũng biết nấu ăn (dù chỉ những món cơ bản), biết dọn dẹp, biết trồng cây…

Giờ hành chính của em là môi trường kỷ luật, những đồng nghiệp lớn tuổi và khá nghiêm khắc. Nhưng sau giờ làm, đi dạy thêm, vây quanh em là những thiên thần nhỏ. Các con dù nghịch ngợm nhưng rất đáng yêu. Dù dịch bệnh khiến cô trò không còn được gặp nhau trực tiếp, em vẫn thích nhìn những nụ cười ngây thơ, ngắm những đôi mắt trong trẻo qua màn hình. Khi nghe các con nói: “Hello, teacher. I love you”, em cảm thấy có một niềm hạnh phúc khó tả, giúp quên đi những đau thương và mất mát trong cuộc đời. Quân đội dạy em mạnh mẽ, trẻ thơ dạy em dịu dàng.

Em luôn cố gắng tự làm mọi việc, việc gì vượt quá khả năng bản thân mới tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác. Biến cố năm 25 tuổi khiến em từ một cô gái vui tươi, nhí nhảnh trở thành thiếu phụ không bao giờ nở nụ cười. Nỗi đau lớn nhất của một người phụ nữ là xách vali ra khỏi căn nhà họ từng cho là tổ ấm, rời khỏi người đàn ông họ từng yêu tha thiết. Nếu không phải ở tận cùng của sự tổn thương cả về tinh thần lẫn thể xác, em sẽ không đủ kiên quyết để bước chân ra khỏi cuộc hôn nhân đó. Từ lần đầu đổ vỡ đến giờ đã 6 năm, em vẫn lẻ bóng một mình. Đến chiếc lá còn cần có đôi, em cũng mong một ai đó đồng hành và sánh bước cùng em không chỉ trong mùa đông này, mà còn là cả trong 4 mùa xuân hạ thu đông thay nhau biến đổi.

Dù môi trường làm việc đa phần là nam giới, nhưng có lẽ duyên chưa tới nên em vẫn chưa tìm được người phù hợp. Hy vọng em sớm gặp được anh – người đàn ông thông minh, bản lĩnh, từng trải, có trái tim đủ yêu thương và thấu hiểu để “nhét” em vào lồng ngực. Mong rằng trước tiên chúng ta có thể làm bạn, để cùng nhau san sẻ niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống. Nếu đủ yêu thương, đủ cảm thông, đủ phù hợp, có thể bên nhau lâu dài. Mong anh như chiếc áo giáp, song hành cùng em trong từng “cuộc chiến” trong đời, kề cận bên em, sát ngay tim em, bảo vệ em trước phong ba bão táp.

Điều em cần là một mối quan hệ nghiêm túc nên xin phép được từ chối những lời trêu đùa, hay những mảnh tình vụn thoáng qua. Em tin rằng nếu chúng ta có duyên, những con đường anh đi rồi cũng sẽ đưa anh về bên em.

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 (giờ hành chính) để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc